Ở giai đoạn đầu, người ta treo tranh để làm đẹp không gian. Nhưng sau một thời gian, nếu chọn đúng, tranh sẽ không còn là \”vật treo tường\”. Nó trở thành một phần trong đời sống hàng ngày.
Bạn quen với ánh sáng trong tranh vào buổi sáng. Bạn nhìn thấy chi tiết quen thuộc khi đi ngang qua. Bạn nhận ra cảm xúc của mình thay đổi theo từng giai đoạn… và bức tranh vẫn ở đó.
Đó là lúc tranh không còn là thứ để \”xem\”, mà là thứ để \”sống cùng\”. Và khi đạt đến trạng thái đó, việc chọn tranh không còn là mua sắm, mà là một dạng lựa chọn mang tính cá nhân sâu sắc.